Thứ Sáu, 15 tháng 7, 2016

Vì em mà ngày tháng đó tươi đẹp

Anh nhận ra rằng, anh yêu em rất nhiều...
Em từng hỏi:

- Tại sao anh lại yêu một đứa con gái như em? Em đâu được như những cô gái khác... Anh nói: Em muốn người khác đến với mình và yêu mến mình vì chính những điều mình có hay vì những điều mà người khác muốn?

Chuyen tinh yeu chỉ là một từ cho tới khi ai đó đến và làm cho từ này trở nên có ý nghĩa và khi anh gặp em nó đúng là như vậy.Có người đã từng nói với anh: ''Cuộc đời mỗi người giống như một cuốn sách, bất kể là ai, cũng có vài trang muốn xé đi trong đời.'' Anh cũng đã từng nghĩ như thế, nhưng khi em xuất hiện anh nhận ra rằng khi yêu em. Tất cả, dù buồn hay vui, dù hạnh phúc hay đau khổ tất thảy mọi thứ đều đẹp, đều đáng trở thành hồi ức trong lòng mình.

Anh không muốn một ngày mình sẽ vội lãng quên như chưa bao giờ ghi nhớ.Cám ơn em vì đã dạy cho anh bài học mà suốt cuộc đời, anh chưa bao giờ ngộ ra: rằng nếu anh không biết yêu chính bản thân mình, thì ngay cả người anh yêu thương nhất cũng không thể yêu anh. Đôi lúc anh nghĩ, chắc là em đến, để làm anh yêu, để mang cho anh thật nhiều hạnh phúc và cũng để lại thật nhiều tổn thương vào ngày em rời đi, chẳng vì lý do gì, chỉ là em không còn muốn ở lại. Anh ấy yêu em nhiều hơn anh chăng? Để rồi, một ngày em gọi điện nói với anh rằng em có người yêu mới, người đó hiểu em hơn anh, yêu em hơn anh để lại một mình anh lạc bước?

Em à, cuộc sống nơi đây mình anh giữa vô vàn người xa lạ, nhiều khi anh tủi thân lắm và chỉ biết khóc thôi, anh cần lắm một lời hỏi thăm, một tin nhắn quan tâm hay một bờ vai để tựa vào nhưng khi đã không còn là gì của nhau, em lạnh lùng thật, tất cả chỉ là im lặng đến tê dại và rùng rợn, nhưng em có quyền như thế mà, anh có còn là gì của em nữa đâu, đúng không?







Rốt cuộc tại sao em lại rời xa anh mà không có lấy một lời từ biệt.... suốt thời gian qua anh chỉ lo kiếm tìm lý do đó mà thôi. Tất cả em đều không biết, chỉ bởi vì em chẳng phải là anh, chỉ bởi vì em chưa một lần hiểu được tình cảm của anh. Em không hiểu được tình cảm của anh dành cho em nó lớn như thế nào, em chưa từng hiểu những sự quan tâm của anh dành cho em, những gì anh âm thầm chịu đựng, hy sinh chỉ để em vui vẻ hạnh phúc, những gì anh cố gắng đến ngã quỵ chỉ để em biết rằng lúc nào cũng có anh là chỗ để em dựa vào những lúc em cô đơn, mệt mỏi hay bực tức. Vậy mà em chưa từng hiểu..

Em có biết cái cảm giác nhìn người mình yêu ngày một rời xa mà bản thân mình bất lực, chẳng thế níu kéo, chẳng thể hàn gắn, chẳng thể làm cho những nhạt nhòa trở lại nồng nàn ấm áp với anh thật là kinh khủng như nào không? Nó làm cuộc sống của anh trở nên vô vị và trống rỗng. Nó làm cho bản thân anh chẳng còn tha thiết gì đến cuộc sống hàng ngày. Anh chỉ thấy mỗi ngày trôi qua vô nghĩa, thấy mọi thứ cố gắng trên đời này rốt cuộc sẽ mang lại điều gì, hay cũng đơn thuần cơm ăn nước uống chờ ngày về với đất mà thôi? Nỗ lực làm gì, kiếm tiền mà làm gì, hoàn thiện bản thân mà làm gì khi không thể sống bên cạnh người mình yêu. Khi đêm tối anh thấy mình cô độc, nhỏ nhoi và yếu đuối....

Giá như thời gian có quay trở lại thì anh cũng sẽ không gặp và quen em. Để anh sẽ không phải nhớ nụ cười ấy, không nắm bàn tay ấy và không trao cho em những nụ hôn nồng cháy của cau chuyen tinh yeu đầu tiên. Anh không thể ấn phím xóa như chiếc máy tính để quên đi tất cả nên đành sống chung với những kỷ niệm cứ chảy trôi trong anh. Khi đưa gần hiện tại, khi lại xa lắc về quá khứ. Phải chăng trên thế giới chỉ còn một mình anh một mình. Giá như chẳng bao giờ phải nói giá như.

Em sẽ không bao giờ hiểu được tình cảm của anh dành cho em nó lớn như nào và em sẽ không biết được những cảm xúc em mang lại cho anh nó vui đến thế nào. Cũng là lỗi ở anh, anh đã ngộ nhận vị trí của mình trong lòng em vì quá thương em, vì muốn có được em mà anh đã ảo tưởng rồi đau khổ. Em có biết được là anh đã làm tất cả những gì bản thân có thể để mang đến cho em tiếng cười, để hy vọng giúp được em vậy mà với em, đó chỉ là cách để xua đi nỗi cô đơn, coi những gì anh cố gắng, quan tâm là một công cụ, một khoảng trống để lấp đầy.

Em có biết, lúc nào anh cũng luôn cố gắng làm tất cả những gì mình có thể để hy vọng mang lại niềm vui cho em không? Anh đã từng nói chỉ cần em vui là anh cũng vui, em nhớ chứ?

Em đã từng hỏi:Anh thường ôm em như thế, có thấy mệt không?

Và anh nói: Mệt, nhưng nếu không được ôm em thì anh còn thấy mệt hơn, cái mệt trong tim anh còn nặng nề hơn cái mệt thể xác nhiều.

Khi em hỏi anh cảm thấy thế nào khi nghĩ về em, anh chỉ biết nói rằng em chính là niềm vui thanh thản nhất đối với anh. Lý do anh bước vào cuộc đời em là để khi em yếu đuối nhất sẽ có một bờ vai cho em dựa vào, lúc em cảm thấy tủi thân, cô đơn và trống rỗng anh sẽ là người lấp đầy khoảng trống đó trong tim em. Vì anh thương em.

Quá khứ của anh có thể đã dành để yêu thương rất nhiều người, cũng đã từng dành nước mắt để khóc cho rất nhiều người, nhưng trong số rất nhiều những con người đã xuất hiện trong quá khứ đó không ai có thể mang lại cho anh cảm xúc như em. Chỉ có duy nhất em có thể khiến anh quên hết tất cả quá khứ đau khổ của mình, quên đi những vết thương lòng, từ bỏ hận thù, từ bỏ những điều anh còn hối tiếc và ân hận để hiện tại có thể yêu thương em và ở bên cạnh em, mang đến cho em những điều tốt đẹp nhất. Khi những ngày tháng đó trôi qua, em còn ở lại hay đã rời xa anh, khoảnh khắc nào đó khi nhớ lại, không phải là hối tiếc, cũng không phải là đau lòng, mà là mỉm cười mãn nguyện và hạnh phúc vì ít ra, từng có một người như vậy để mà yêu thương. Những ngày tháng chúng ta nói chuyện qua facebook, những dòng tin nhắn, cảm xúc mà em mang lại cho anh rất đẹp. Nó khiến mỗi khi anh buồn bã ngồi đọc lại chỉ muốn cười quá mà không biết phải cười kiểu nào cho đúng... Nói chung là... "đã từng".

Những ngày tháng tươi đẹp đó, anh đã một lần thật sự chạm ngõ của yêu thương, nghĩa là yêu và được yêu bằng tất cả những gì chân thành và tha thiết nhất. Để đến khi sự im lặng khiến em xa anh,anh luôn còn nhớ một điều: "Anh yêu em có được không?, đừng bao giờ bước ra khỏi cuộc đời em" - "Phải, anh muốn được yêu em hơn bất kỳ điều gì trong cuộc đời mình, Em đã từng là tất cả của anh."

Anh mỉm cười tự nhủ, bấy nhiêu đó với anh là đủ, chỉ cần biết rằng ngày tháng đó, anh đã từng là tất cả của một người. Em cười là anh vui rồi, em nhớ chứ. Hãy luôn nhớ những gì anh nói, hãy trở thành người con gái tuyệt vời nhé! Anh tin rằng đến một ngày nào đó em sẽ hiểu được tình cảm của anh dành cho em, có thể sẽ nhanh thôi, rồi sẽ đến một lúc em nhận ra rằng anh đã cố gắng, quan tâm em như nào. Những năm tháng đó anh vì em mà sống, lấy em là hy vọng, động lực để cố gắng. Tin anh, em sẽ hạnh phúc và thành công, đừng bao giờ bỏ lỡ những điều tốt đẹp phía trước đang chờ em. Cô gái có suy nghĩ rõ ràng, đáng yêu, thích thể hiện mình và có tâm hồn rất đẹp.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét