Thứ Hai, 25 tháng 7, 2016

Một người để thương

Ta trở nên ích kỷ

Ánh mắt ta vô tình nhìn thấy nhau, trái tim bỗng rung động một cách mãnh liệt. Ta lại bắt đầu những câu chuyện không đầu không cuối, như một thói quen. Mấy ai trong đời cũng có một người gọi là tri kỉ, khi có chuyện buồn ta đều tìm đến nhau để kể cho nhau nghe dẫu biết rằng chẳng giải quyết được gì nhưng trong lòng nhẹ hẳn....

Chẳng biết mối quan hệ giữa hai người là gì? Không phải tình yêu, vượt qua tình bạn. Những câu chuyện bắt đầu khá muộn, diễn ra qua những tin nhắn, chẳng ai muốn kết thúc cuộc trò chuyện. Ta cố gắng gợi mọi vấn đề để bắt chuyện, dường như khoảng cách giữa hai người ngày cần gần hơn. Đôi khi ta chỉ muốn nhắn tin để được nghe người mình thương kể điều gì đó để tưởng tượng ra vẻ mặt người đó lúc ấy. Ta trở nên ích kỉ, ta chẳng thể hiểu tình cảm của mình, ta khiến bản thân và người đó vào trạng thái hoang mang, chênh vênh.


Dẫu biết rằng trong ta có một thứ tình cảm rất mờ nhưng chẳng hề mong manh. Chẳng nói lên được điều gì, khoảng cách địa lí, một mối quan hệ mập mờ hay sự hèn nhát trong ta khiến ra không thể bày tỏ mà chỉ có thể dõi theo họ. Nỗi mơ hồ, âu lo về tương lai bất định khiến ta băn khoăn. Khi ta đủ lớn, đã từng trải qua những mối tình, nó khiến ta suy nghĩ sâu lắng hơn về truyen tinh yeu . Khi ta nói ra, chính thứ tình cảm đó giết chết mối quan hệ có thể tiến xa hơn. Và dần không còn những trò lãng mạn sến sến để làm người đó bật cười trong vô thức.Và mọi thứ cứ nhạt nhòa theo đúng quy luật của tự nhiên hay mùa thu đã đổi màu làm nhạt lên mọi thứ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét