Rồi một ngày anh nhẹ buông tay em ra để em nắm lấy một bàn tay khác ấm áp hơn nhiều...
Cơn mưa rào bất chợt rơi xuống giữa cái nắng xế chiều hoàng hôn của mùa thu Sài Gòn. Cuộc sống bon chen, lòng người chật chội là điều bắt con người ta phải trưởng thành và cần phải chín chắn hơn, mạnh mẽ và cảm thấy hạnh phúc hơn.... Nhưng sao giữa thành phố xa hoa nhộn nhịp này anh lại thấy mình thật cô đơn và lạc lõng. Nơi góc đường, tôi cố đưa mắt tìm một chút yêu thương của những hy vọng, ước ao khi ngày dài đang tắt..... Anh thú nhận một điều rằng, anh chưa bao giờ quên được em "Người thương đã chia tay"....

Anh không muốn làm người hờ của ai đó. Nếu anh không là số 1 thì hãy để anh là số 0...
Tình yêu chúng mình cũng giống như "định luật bảo toàn" trong Vật lý vậy. Nó không tự mất đi, mà chỉ chuyển từ người này sang người khác. Một khi mình nhận ra sự quan tâm của một trong hai không còn như trước, thì nghĩa là nó được bảo toàn...ở một người khác.
Nay tưởng chừng như thiếu nhau thì không thể sống nổi nhưng mai lại có thể chán nhau ngay đấy thôi. Anh và em cũng vậy, dành cho nhau những cái siết tay thật mạnh, những cái ôm thật ấm và những nụ hôn thật nồng để ta biết rằng ta đã thuộc về nhau nhưng rồi lại mất nhau.
Anh không muốn làm người hờ của ai đó. Nếu anh không là số 1 thì hãy để anh là số 0...
Anh và em chia tay cũng như bao câu chuyện xốc nỗi của những cặp tình nhân khác. Với lý do đơn giản "Một người chán, một người thương". Dù anh vẫn cố gắng níu kéo chỉ vì một chữ "yêu" duy nhất tồn tại từ một phía, nhưng điều đó là vô nghĩa đối với em. Câu "Tùy Anh" em nói với tôi như một nhát dao đâm vào tim, nơi khóe mắt cay cay, nỗi đau thắt lại... Chẳng lẽ tình cảm và những lời hứa của những tháng ngày qua bây giờ chỉ kết thúc ngắn gọn trong hai chữ này sao?
Nhưng rồi anh không giữ em mãi được, anh cần giải thoát cho em, mở cho em một con đường mới. Dù còn yêu nhưng tôi không thể làm khác hơn khi cau chuyen tinh yeu của hai đứa đang đứng giữa ranh giới của sự chán nản. Không hợp, không hiểu, không cần nhau, chúng ta bên nhau còn để làm gì nữa? Anh đành buông và trả cho em tự do để em đường đường chính chính bước trên con đường mới cùng một người mới cho em hạnh phúc hơn.
Anh không muốn làm người hờ của ai đó. Nếu anh không là số 1 thì hãy để anh là số 0...
Anh không còn muốn hàng đêm khóc cho một mối tình đã từng rất đẹp để rồi dằn vặt nhau cho hết những năm tháng thanh xuân. Không còn thiết tha với trách nhiệm phải ở bên một ai đó vì đã hi vọng sẽ cùng nhau đi đến cuối con đường hạnh phúc hay vì những lời hứa chưa thành. Anh nghỉ lời hứa đó anh có thể làm tốt nhưng anh đã sai....Anh cứ nghỉ cố gắn là sẽ được nhưng mọi chuyện không đơn giản như vậy em nhỉ...!
Là người dưng – Bạn thân – Yêu nhau....Và bước thêm bước nữa mình lại trở thành người dưng, quay về nơi bắt đầu với con số "0". Và anh muốn là con số "0" khi không là số "1" trong lòng em, anh càng không muốn làm phương án "2" hay người "Hờ" của ai đó. Anh không đủ cao thượng để em chia sẻ tình cảm cho bất kì ai, anh chỉ muốn em là của riêng anh. Anh quá ích kỉ và hẹp hòi phải không em... Nhưng điều đó không chỉ riêng anh, mà những người thật sự yêu nhau họ cũng sẽ làm như vậy thôi em à.
Anh không muốn làm người hờ của ai đó. Nếu anh không là số 1 thì hãy để anh là số 0...
Buông bỏ một thứ gì đó đã quen thuộc là rất khó nhưng vì yêu em nên anh chấp nhận, đơn giản không yêu nữa thì mình kết thúc chứ không có chuyện "bỏ thì thương mà vương thì tội". Cho dù đã từng coi nhau là cả thế giới thì cũng đến lúc biết phải dừng lại để đi một con đường khác không – còn – cùng – nhau nữa.
Nếu còn yêu nhau thì em không để anh phải ra đi như thế này. Anh phải tự an ủi bản thân, mình xa nhau như một sự sắp xếp của duyên phận, để mọi ký ức lưu giữ về nhau vẫn còn đẹp, là mỉm cười mỗi lần nhắc lại. Anh không muốn chia tay trong nước mắt, trong dằn vặt, trong trách móc, trong phân ly ai đúng ai sai.
Anh không muốn làm người hờ của ai đó. Nếu anh không là số 1 thì hãy để anh là số 0...
Vì anh biết có những thứ không phải là của mình thì có giữ lại cũng sẽ mất thôi, giành giật cũng sẽ hư... Vậy thì hãy trả nó về đúng nơi của nó...Chuyen tinh yeu là vậy...Càng ràng buộc, càng giữ chặt thì càng buông...
Anh không muốn làm người hờ của ai đó. Nếu anh không là số 1 thì hãy để anh là số 0...
Thành phố này đối với anh chưa bao giờ rộng lớn đến như thế, anh đi hết con đường này, góc phố nọ mà sao chúng ta vẫn không một lần chạm mặt. Anhbiết một góc khuất nào đó trong trái tim mình....vẫn còn khoảng trống cho em. Chứa đựng những ký ức, kỉ niệm về em, và nó được gọi tên "Nỗi nhớ"....!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét