Hà Nội hôm nay mưa quá. Mưa buồn, mưa nên nhớ anh. Vì mưa mà tâm trạng em lạ quá. Em không nên nhớ anh. Em không nhận ra mình của những ngày có anh nữa. Vắng anh, em thấy mình lạc lõng quá. Em cứ giả vờ như mình vẫn tốt, vẫn ổn nhưng em hoàn toàn không ổn.
Em với anh - một mối quan hệ không tên. Người ta là người yêu của nhau có quyền được tự do nhớ nhau, nói lời yêu nhau ngọt ngào, nói lời nhớ nhau một cách thoải mái, quan tâm tới nhau như một thói quen. Còn em và anh, không phải là bạn cũng chẳng phải là người yêu. Nhiều lắm khi em tự hỏi: Anh à, em là gì của anh?

Người ta yêu nhau. Người ta nhắn tin cho nhau mỗi ngày, hỏi han nhau này nọ. Còn em, soạn tin nhắn rồi xóa. Còn em, em nhớ anh mà không dám nhắn tin. Em sợ.
Em sợ anh thấy em dành tình cảm cho anh nhiều quá. Em biết em ngốc lắm. Em sẽ giữ mối tình cảm này cho riêng mình.
Mỗi lần em nhắn tin cho anh đều là cảm xúc thật nhưng em lại bảo anh là em đùa thôi. Có lẽ chúng mình chỉ lướt qua nhau như vậy thôi đúng không anh?
Chênh lệch nhau 5 giờ đồng hồ khiến mọi thứ trong em khó chịu quá. Chúng mình sẽ không nói chuyện với nhau được nhiều nữa. Em tự hỏi có khi nào anh thật lòng nhớ em không?
Em ổn lắm hoặc em giả vờ rằng mình ổn lắm. Anh phải thật tốt đấy. Tình yêu ạ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét