Đã từng gặp nhau trong vui vẻ, cùng cười, cùng nói chuyện hàng giờ đồng hồ. Mọi thứ nơi anh em đều nghe để nhớ nghe để cảm nhận cảm xúc anh "vận hành ra sao". Liệu có phải là ngốc khi em tự tạo cho mình thói quen chờ anh mỗi cuối tuần? Liệu em có quá dễ dàng tin anh khi chi vài lần trò chuyện cùng nhau khi mà chuyen tinh yeu giữa chúng ta đã không còn tồn tại?
Bất chợt hàng loạt câu hỏi được đặt khi em vô tình biết rằng anh đã có vợ hay thậm chí là có thêm một đứa con gái. Mọi thứ dường như vỡ òa trong cảm xúc như tia chớp bất chợt xẹt xuống trái tim ai. Nước mắt như những giọt mưa bất chợt lăn dài trên má. Hơi thở bỗng như nghẹn lại cùng bao đau đớn phút chốc không thể diễn tả thành lời.

"Những giọt mưa trong veo có chút vị mặn" ấy chắc sẽ kéo dài vài đêm cùng bao nỗi lòng chẳng thể viết sao cho vơi bớt. "Giọt mưa rơi" rồi, cũng chẳng có lý do gì em phải cố gắng níu giữ, dẫu cho yêu thương có lý do để bắt đầu. Đã bao lần em vẫn yêu thương trong đau đớn.
Đã có bao nhiêu cay đắng và lỗi lầm, bao nhiêu hờn ghen và giận dỗi, bao nhiêu hoài nghi và tiếc nuối, và quá nhiều hơn cho một sự "hoang mang". Liệu "lẻ loi" đang chọn em làm bạn đời? Để em mua nụ cười trong sự chua chát, mua cả sự thanh bình trong giông bão. Và người hãy là bóng đêm dẫu cho lòng ai tha thiết bao ánh sáng, bởi đâu đó của trái tim đã bắt đầu khô hạn.
Dừng bước cùng bao "ước mơ" giờ đã thành "mộng ước". Dừng lại rằng đâu đó sẽ có tay ai trong đông lạnh, dừng lại với ánh sáng chớm tắt với sự lừa dối. Cũng đừng cố gắng che dấu nỗi đâu, càng che càng hiện nên đau đớn.
Bỏ lại anh với bóng đêm
Êm đềm cuộc đời em trôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét