Thứ Năm, 21 tháng 7, 2016

Anh có thể giữ máy và nghe em nói không?

Anh giờ đang ở đâu??

Anh,

Là em,

Có thể dừng lại một chút, giữ máy và nghe em nói không?


Hình như đã lâu lắm rồi mình chẳng gặp nhau anh nhỉ. Anh ổn không? Mọi thứ tốt chứ? Cũng lâu rồi em chẳng nghe ai nhắc tới anh nữa. Anh giờ đang ở đâu? Thành phố nơi anh dừng chân có ồn ào, vội vã như Hà Nội của chúng ta? Vùng trời nơi anh ngắm nhìn có đang đổ mưa tầm tã như thủ đô những ngày này? Anh có nhớ Hà Nội không?

Những ngày này, Hà Nội của chúng mình tính khí thất thường đến lạ. Có những ngày trời gắt gỏng phả cái nắng chói chang, có những ngày lại giàn giụa, tầm tã mưa tràn về. Em đi qua từng ấy tháng ngày rồi đấy, ngày tháng mà chuyen tinh yeu của chúng mình vẫn còn hiện hữu ấy, anh cũng xa mảnh đất này từng ấy nắng mưa.



Anh, còn nhớ vị cà phê của Hà Nội không? Góc nhỏ từng một thời in bóng anh giờ thay đổi nhiều lắm. Quán quen anh thường ghé cũng khác đi ít nhiều. Nhiều khi ngắm nhìn mà em cũng háo hức, có những góc bàn mới đẹp lạ, chút thay đổi nhẹ nhàng trong cách bày trí nơi đây, chắc anh sẽ thích lắm... Chỉ là, em không biết, bao giờ anh mới về để ngắm nhìn mọi đổi thay ấy?

Anh, hôm nay, có một góc Hà Nội gọi tên anh..

"... All I want is nothing more

to hear you knocking my door

Cause if I could see your face once more

I could die as a happy man I'm sure

When you said your last goodbye

I died a little bit inside

I lay in tears in bed all night

alone without you by my side

But If you loved me

Why'd you leave me?..."

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét