"Tôi chẳng thể là người mang lại cho anh hạnh phúc vì hạnh phúc của anh không phải là tôi. Tôi chẳng thể đem lại niềm vui cho anh vì niềm vui của anh không phải là tôi. Tôi chẳng thể bên cạnh anh vì người anh muốn bên cạnh không phải là tôi. Mọi thứ đối với anh đều không phải là tôi nhưng mọi thứ đối với tôi vẫn luôn là tôi, là đứa con gái yêu anh. Hôm qua - hôm nay và những ngày sau đó...."
Tôi chẳng muốn giữ mãi trong trái tim mình những tổn thương. Cũng như việc tôi chưa bao giờ muốn thấy thế giới của mình nằm trong tay người khác. Nếu cau chuyen tinh yeu là chai nước đầy ắp, anh đổ đi một giọt tôi vương thêm một giọt, nhưng làm sao lấp đầy được đây? Trừ khi anh có một giọt nước mới... là một người con gái khác!
Tôi thường ví anh như hạnh phúc của cuộc đời tôi bởi vậy tôi luôn trân trọng và dõi theo từng bước chân anh đi. Tôi còn nghĩ đến việc thế giới của tôi to lớn chỉ bằng "Anh"... Vì tôi yêu anh, yêu anh hơn cả bản thân!
Anh đã bao giờ tò mò rằng tôi yêu anh như thế nào chưa? Hay ngẫm nghĩ rằng tại sao sau mọi nỗi đau tôi vẫn yêu anh như ban đầu? Anh chưa từng... Anh chưa bao giờ hiểu được người con gái yêu anh cần gì vì người đó không phải người anh yêu! Nhưng anh biết không... việc yêu anh như cách tôi thử thách bản thân với bóng tối! Tôi như người điên lấy bóng tối khoác lên trên đôi vai gầy, lấy tiếng nụ cười làm tiếng khóc, lấy nỗi nhớ phủ kín thời gian... Cứ thế - Tôi một mình!

Tôi hỏi anh: " Tôi là gì?" Nhưng tôi lại thừa biết câu trả lời đó...Tôi chỉ là người dưng, người thầm yêu anh, người đau thương, người cố chấp... Một người toàn tâm, toàn ý với anh. Một người đứng đằng sau chỉ dám nhìn chứ không dám lại gần. Một người dù bị anh hất ra nhưng vẫn cố trụ lại. Một người đưa tay ra cho anh nắm dẫu biết anh chẳng cần. Một người yêu anh nhưng lại không phải là người anh yêu. Anh xem em có đau khổ không...
Anh à! Chẳng ai hài lòng để người khác làm mình đau khổ cả, có mọi cách để ngừng sự đau khổ lại, có hàng ngàn cách để thôi nhớ anh, có cả hàng vạn cách để em không quan tâm người làm em đổ khổ lần buồn tủi... Họ sẽ không làm được điều đó, trừ khi đó là người họ yêu! Và em cũng vậy...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét