Là những ngày em quay cuồng với nỗi nhớ anh, khi những dòng ký ức xưa cũ cứ ùa về dù em đã gắng xếp nó vào quá khứ. Có lẽ do em chưa thật sự nghiêm khắc với chính bản thân mình, vẫn đang " cưng chiều" tình cảm của mình để rồi cho nó tự do bay nhảy, để lạc vào nơi có bóng hình anh ngự trị...nên anh ạ, đã có những ngày như thế!
Là những ngày em gắng nở trên môi nụ cười, cố tình làm nhòa đi những giọt nước mắt tủi thân. Khi em đang chơi vơi giữa dòng người xa lạ vô tình lướt qua, em tự hỏi..anh ở đâu? Em vẫn tự nhủ rằng, là anh chưa đến, anh đang bận với công việc của mình, anh đang cố gắng thực hiện những ước mơ hay hoài bão mà ngày xưa anh đã từng nói với em. Là anh bận thôi...chỉ là do anh bận thôi....!

Là những ngày như thế, ngày mà ngay khi mở mắt thức dậy, em đã tự mình đưa ra những sự lựa chọn. Hoặc là mình sẽ yêu đương và bận rộn mải mê vun đắp với một chuyen tinh yeu mới, hoặc là cô đơn và tự do lạc lối. Có những lúc em mệt mỏi với hình bóng của anh, những ký ức không hề bị xóa nhòa dù thời gian có trôi. Nhưng anh ạ, em vẫn lựa chọn sự cô đơn, cho dù có những lúc em co rúm với một nỗi cô đơn, cảm xúc không hề tốt chút nào, nếu em không muốn nói nó làm em phát điên. Vì anh biết đấy, em không muốn tạo ra hiềm khích với chính con tim mình.
Là những ngày như thế, ngày mà em tự đưa mình thoát khỏi anh, em thanh thản rong chơi đến quên mất đường về. Em cứ lê chân mình đi như thế, em sợ khi quay lại không có một ai đó đặc biệt đang đứng đợi em, dành riêng cho một mình em.
Là những ngày như thế, những ngày em đã buộc mình nói dối.Khi có đứa bạn vô tình nhắc tên anh, rồi nó nhận ra và nhìn thẳng vào đôi mắt em. Em đã cố gắng đánh ánh mắt của mình đi chỗ khác, em không muốn nó nhận ra cái yếu đuối trong mình khi em vẫn hay khuyên nó những chân lý trong tình yêu. " Em không cần và nhớ đến anh nữa!" là em nói dối đấy, em thấy nhớ tha thiết một người mà em sẽ cầm tay níu lấy. Là em nhớ anh! Nhớ anh đấy!
Là những ngày như thế, ngày mà em thật sự cần anh! Em nhớ anh...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét