Em và anh ấy quen nhau gần 2 năm khi anh đang có người yêu. Nhưng em không quan tâm, vì em hơn anh về mọi mặt, anh không được xếp vào danh sách những người em để ý. Và bây giờ, 2 năm sau, anh chia tay người yêu sau 4 năm tưởng rằng sẽ chỉ chờ ngày cưới. Hai người đã từng sống chung như vợ chồng...
Hơn nửa năm trước, em quyết định rời Hà Nội để về quê làm việc. Em làm ngân hàng, và sau bao năm tháng bay nhảy, 26 tuổi, em muốn ổn định. Chia tay người yêu, đúng hơn là bị đá, vì níu kéo vô vọng, anh về quê cho thanh thản. Cơ quan em làm việc gần nhà anh, và vì quen biết từ trước nên anh rủ em đi chơi.
Anh trải những nỗi buồn cho em nghe, bảo rằng cô ấy là người sai, anh đã chạy theo cô ấy quá nhiều, nhưng đến giờ anh níu ko nổi. Anh buồn tan nát lòng. Lúc ấy chỉ biết an ủi anh, nếu chị ấy mà như anh nói, bỏ được nhau là phúc cho anh, nhưng yêu nhau lâu rồi, em nghĩ anh nên cố gắng.
Và thế là anh lại cố níu kéo, nhưng người ta quá tuyệt tình. Anh vô vọng và bỏ đi du lịch khắp nơi như người vô hồn. Ngày xưa em rất ghét anh, không hiểu lý do ghét, nhưng ko phải đối tượng của mình nên thấy ghét. Thế mà thời gian đau khổ của anh, em lại đến bên anh, nói chuyện để giúp anh quên nỗi buồn.
Em nói đùa "Hay là anh với em cưới nhau đi". Tất nhiên em chỉ nói vu vơ, còn anh thì cũng ko dám nghĩ em đang nói thật, vì anh chưa từng nghĩ sẽ với tới em. Nói chuyện lâu lâu, thấy anh cũng tốt nên cứ đùa dai. Rồi nghĩ lại, nếu cứ kén chọn, em tìm bao giờ mới ra chỗ dựa bình yên. Và em cảm giác được anh là 1 người đàn ông có trách nhiệm.

Anh lúc ấy, tất nhiên sau đổ vỡ, chẳng dám tin tưởng ai. Cuối cùng anh nhờ mẹ, anh dẫn em về nhà chơi, và mẹ quá ưng em. Mẹ bảo với anh, em là người tốt, ngoan và nhìn thấy đc cái tâm chân thành nơi em. Dần dần, dù chưa yêu nhưng em quyết định chọn anh. Còn anh, dù mới đổ vỡ con tim, nhưng có thích em và quan trọng là "mẹ quá ưng".
Không lâu sau, 2 tháng, anh cũng về nhà em ra mắt, từ sau đợt ấy, anh càng ưng em hơn và quyết định tiến xa hơn. Mẹ anh vì sợ con trai đang buồn ngớ ngẩn, làm lỡ mất đứa như em nên vun nhanh lắm. Giục bố ở nước ngoài về để gặp em và cũng rất nhanh, 2 gia đình gặp mặt xin phép 2 con qua lại.
Đến hôm nay, giường tủ cưới đã đặt và về đến việt nam rồi, lắp đặt xong xuôi rồi. Mọi thứ có lẽ ổn, em sẽ thở phào nhẹ nhõm nếu ko biết rằng người yêu cũ của anh lại năn nỉ quay lại. 3 tháng, quá ít để anh có thể quên đc chị. Anh là người nặng tình, 4 năm tình nghĩa và 3 tháng vội vàng...em hiểu! Anh còn thương chị, còn yêu chị. Nhưng anh chắc chắn không dám làm em tổn thương.
Em là con người bao dung và biết thấu hiểu. Em cho anh thời gian để lựa chọn và giải quyết. Anh vẫn chọn em. Có lẽ ai cũng vậy thôi, yêu ai đến mấy nhưng cuối cùng, họ không dại gì mà không chọn 1 người tốt đẹp hơn, hợp tuổi hợp gia cảnh và hợp cả thời điểm. Anh đủ thông minh để nhận ra em là người vợ tốt. Em cũng hiều cảm giác của anh lúc này nên cứ nhẹ nhàng nắm tay anh, nhẹ nhàng ở bên anh và xoa dịu nỗi đau cho anh.
Bây giờ nỗi đau chắc chắn đã nguôi ngoai vì anh có em, và quan trọng là người từng rũ bỏ anh cũng xin quay lại. Đến bây giờ thì anh lại có quá nhiều. Anh chọn em nhưng dường như anh nghĩ, hiện tại em đang có tất cả còn người cũ lại quá thiệt thòi, nên anh thương người cũ...
Em bắt đầu thấy đau lòng và không thể bao dung nhiều được nữa. Em muốn anh chấm dứt dứt khoát. Anh đã ừ, đã hứa. Nhưng sau đó em biết được anh vẫn lén lút nhắn tin. Anh vẫn sợ em buồn, sợ em tổn thương, mà dứt hẳn người kia không được. Vẫn biết chị ấy lỡ dở, đáng thương, nhưng bây giờ em thấy tội nghiệp em hơn. Có tất cả nhưng cái quan trọng nhất là tâm hồn của chồng thì em ko có. Hay là em quá tham lam?
Bọn em chưa công khai vì anh sợ làm người yêu cũ buồn. Vì chưa công khai mà người tán tỉnh em vẫn xếp hàng theo đuổi. Anh sợ nên quyết định chụp ảnh cưới trong vài tuần tới. Đã đến nước này, chỉ còn chờ ngày đẹp để cưới. Vậy là đã chắc chắn chưa? Mà sao em lại thấy lo lắng đến lạ.
Toàn những bài viết về nội dung chia tay nhưng còn thương nhau, chia tay nhưng nên cố gắng để quay về... Đâu đâu cũng thấy bài viết ủng hộ cho tình cũ của anh. Còn em. Chẳng 1 ai thấu hiểu. Nếu biết rằng có cố gắng dây dưa cũng không có kết quả, mà chỉ làm cả 3 cùng đau. Thế tại sao không trân trọng những gì đang có?
Vì thương anh nên em cố gắng chạy theo anh, nắm tay anh trong khi đáng ra em phải là người được giữ và nâng niu. Chẳng ai nói với anh là hãy quên nhau đi, vì chỉ cần 1 tin nhắn thôi, hàng ngàn kỉ niệm sẽ ùa về, trên fb thì hàng ngày nhắc kỉ niệm. Còn thời gian nào để tâm trí của anh nghĩ về em. Cũng bởi vì em đang cho anh cảm giác bình yên quá, nên anh chẳng phải nghĩ... Nhưng sao không ai hiểu được cảm giác của em lúc này.
Em có tất cả... Nhưng lại chẳng có gì...
Em là đứa con gái mạnh mẽ trong cuộc sống nhưng lại nhạy cảm và yếu đuối trong tình cảm. Em biết ông trời thử thách em và bây giờ là lúc em được đền đáp. Bố mẹ và em chồng luôn đứng về phía em... Người ngoài ai cũng ngưỡng mộ em và nghĩ em là đứa may mắn nhất.
Nhưng điều đáng buồn là anh cũng nghĩ em may mắn và em có tất cả. Chẳng ai hiểu rằng, một đứa như em, thứ quý giá nhất là tình cảm. Những may mắn em có được hôm nay, em đã phải rèn luyện đạo đức và kỉ luật bản thân. Để trở thành một người phụ nữ "đẹp". Em hiểu rằng ông trời đang tiếp tục thử thách em, nhưng em vẫn ước có được sự đồng cảm. Chí ít là có người hiểu mình và nói rằng. Mọi chuyện sẽ ổn và hạnh phúc sẽ đến với em thôi! Lúc ấy, em sẽ mạnh mẽ nắm tay anh, như những ngày em đưa anh lên từ địa ngục.
Em cũng đã luôn cầu chúc hạnh phúc sẽ đến với người yêu cũ của anh. Chị ấy không có lỗi. Em biết chẳng ai có lỗi cả. Nhưng lòng em buồn đến lạ. Vì sợ chị buồn, mà mỗi lần đi đâu chơi, anh cũng chọn ảnh 1 mình anh và up lên stt kiểu một mình vẫn ổn. Thế em là đứa vô hình sao? Có những lúc em đăng ảnh chụp ở nhà anh hoặc với em gái anh, anh muốn em không để chế độ public vì sợ chị nhìn thấy. Mọi góc ngách, mọi thời điểm đều là kỉ niệm về chị. Vậy em, em ở đâu trong tâm trí và trái tim anh!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét