Thứ Hai, 25 tháng 7, 2016

Vì cậu mà thế giới của tôi trở nên xinh đẹp

Giống như cậu, chàng trai ạ

Ngày nghỉ nhẹ nhàng trôi, bỗng nghĩ vẩn vơ về những chuyện trong đời, và về chuyen tinh yeu , những tháng năm đã qua, những người đã xa... Mọi thứ như cuốn phim quay chậm, chảy trôi theo dòng chảy thời gian. Phải chăng những gì đã qua là để dành cho những lúc này, để ngắm nhìn lại, lật giở lại từng khoảnh khắc, khắc họa lại từng khuôn mặt, thì thầm cất lại từng ngôn từ...

Lưng chừng những năm đôi mươi, mọi thứ đi qua cứ ngỡ như mơ, có chút đẹp đẽ, có chút ngây dại, cũng có chút xót xa, mơ hồ. Giống như cậu, chàng trai ạ, thước phim về cậu chợt làm tôi thoáng cười, ngắn ngủi nhưng đáng yêu làm tôi nhớ tới những cơn mưa nhẹ đầu hè.

Cậu có thắc mắc tại sao lại thế không?

Trước tiên có lã là vì cách cậu xuất hiện như cơn mưa đầu hè sau thời điểm giao mùa, nhẹ nhàng, và cũng có chút lạ lẫm, tinh khôi. Cậu cười tươi, cử chỉ hoạt bát nhanh nhẹn như đứa con mùa hè, nhưng chẳng giấu nổi tôi chút bối rối, ngượng ngùng khi tôi đối diện với cậu. Và cũng như thế, cách cậu trò chuyện, cách cậu làm tôi cười, cũng dịu mát như cơn mưa ấy, làm những khoảng thời gian đó của tôi rất đỗi yên bình.

Nhưng, cũng như cơn mưa đầu hè dịu nhẹ, tại tôi, vì tôi vội vã chạy theo cuộc sống, chú tâm quá vào cảm xúc hiện tại mà không chịu nhìn ra thế giới xinh đẹp xung quanh, nên bỏ lỡ mất. Tôi ngày ấy chỉ ích kỷ gặm nhấm những tổn thương của mình mà bỏ quên cơn mưa nhẹ rơi bên khung cửa. Tôi ngày ấy, chỉ muốn một mình và mặc kệ cả thế giới xung quanh. Đến lúc này đôi khi nhớ lại tôi tự hỏi: Giả như ngày ấy cậu bước nhanh hơn và tôi đi chậm lại, liệu rằng chúng ta có gặp nhau ở đâu đó trên con đường này?



Nhưng chàng trai à, hôm nay tôi chẳng muốn tìm câu trả lời cho cái giả thuyết kia, chỉ muốn nói cậu nghe rằng: Thế giới của tôi, từng một thời vì cậu mà trở nên xinh đẹp! Cái cách cậu chẳng ngần ngại gọi tên tôi giữa chốn đông người, cách cậu trò chuyện, kể về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống của cậu, cách cậu quan tâm tới tôi, sẻ chia cảm xúc cùng tôi... mọi thứ đều như một cơn gió lạ, mang lại cảm giác rất tươi vui, cũng rất đỗi dịu dàng.

Chàng trai, thật cảm ơn và cũng xin lỗi cậu.

Và cậu biết gì không, nếu có ai đó hỏi tôi về cậu,có lẽ, tôi sẽ chỉ có thể cười và nói: "Cậu ấy giống như cơn mưa nhẹ đầu hè".

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét