Ừ thì, chuyen tinh yeu nhiều năm mà anh phải buông bỏ. Nó diễn ra một cách tàn nhẫn, để anh không thể tượng tượng được rằng nó lại xảy đến với mình. Anh tìm đến em, đứa con gái cũng đã từng buông bỏ một vài tình yêu sâu sắc. Nó biết và hiểu được tâm trạng ấy như thế nào. Hiển nhiên, những đứa từng trải khi ở bên nó sẽ tốt hơn, nó biết lúc này con người ta cần nghe điều gì, cần được làm gì.
Anh muốn giữ em bên cạnh không?
Em đã từng hỏi anh với một tâm trạng hồ hởi và vẽ ra cho mình một câu trả lời mà luôn làm nụ cười nở trên môi khi nghĩ đến.
Nhưng không, đúng là không có điều gì sẽ luôn diễn ra như ý mình muốn.

Anh đã im lặng...
-Anh sẽ trả lời nhưng không phải bây giờ!, vài ngày sau đó em nhận được tin nhắn từ anh.
Mọi thứ có lẽ chỉ đến đây thôi, điều anh nói cũng có lẽ là câu trả lời, đó là điều mà đến giờ em vẫn nghĩ.
Em không còn thuộc vào tuổi 20, yêu một người mà không biết kết thúc. Em không còn là đứa con gái chỉ biết yêu mà không biết ngày mai ra sao.
Và rồi anh đến với em để làm gì? Đó là câu hỏi cứ dai dẳng theo em suốt thời gian này.
Hạnh phúc là điều mà bất kỳ ai khi yêu cũng muốn hướng đến, để rồi như những mảnh vỡ của chiếc ly thủy tinh rơi mạnh xuống sàn. Hạnh phúc tan đi thay vào đó là sự tuyệt vọng. Phải chăng cuộc sống luôn bắt em phải kiên nhẫn
Em đang cố kiếm tìm một cảm giác an toàn ở chúng ta. Việc hàng ngày trang điểm và nhìn vào gương, có lúc ta luôn phân vân có nên tô đậm chân mày lên một chút hay để lợt lạt như một cách tự nhiên, hay có nên quệt đậm son lên để mọi người nhìn vào thấy được sự rực rỡ. Nó cũng như em bây giờ, luôn đối mặt với việc quan tâm hay không nên quan tâm anh nữa. Và rồi, em luôn chọn cách im lặng...
Và sẽ thôi đơn phương đi bên anh, em sẽ dừng lại đi qua đoạn đường mà em và anh sẽ không thể nhìn thấy nhau nữa. Để cả hai tìm một cuộc sống không có nhau, dù cho cuộc đời có khắc nghiệt thế nào.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét