Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2016

Yếu đuối và mạnh mẽ cho ai xem??

Có bao giờ!!!
Trên đời này chỉ có thuyết tương đối, nên con gái ơi, chẳng việc gì phải cố gắng gồng mình, mạnh mẽ đến hoàn hảo. Cô yếu đuối cho ai coi? Vậy cô mạnh mẽ cho ai coi?

Cô chỉ cần sống cho thoải mái là được. Mức thoải mái mỗi người mỗi khác. Nhưng đôi khi cũng có những điểm chung lắm.

Cô cứ gồng mình lo lắng cho gia đình, vì trách nhiệm cô là thế. Cô cứ hung dữ lên, giương vuốt ra khi ai hiếp đáp cô, vì chẳng ai có quyền chà đạp cô cả

Cô cứ lọt thỏm cô đơn nơi góc quán cafe, vừa nhấp vài ngụm cafe đen, vừa nghe giọng Tuấn Ngọc trầm trầm hát "... Triệu người quen có mấy người thân, khi lìa trần có mấy người đưa...". Hay nghiền ngẫm cuốn Pháo Đài Số của Dan Brown cũng được.

Cô cứ kiêu hãnh cưỡi con ngựa sắt của mình ngày ngày đi làm; cuối tuần hay dịp lễ thì quần jean, áo thun phượt thả ga. Cuộc sống ngắn ngủi mà, cứ tận hưởng.

Nhưng, con gái à, bất kể điều gì, thì luôn kèm chữ nhưng.

Có bao giờ cô cảm thấy mệt mỏi, muốn gục ngã vì gánh nặng gia đình chưa?

Có bao giờ cô giật mình sợ hãi chính cơn tức giận của cô chưa?

Có bao giờ cô thoáng thấy buồn khi nhìn quanh quất quán cafe, chỉ mình cô lẻ loi chưa?

Có bao giờ cô vừa chạy xe dưới mưa vừa khóc tủi thân chưa?

Hay có bao giờ cô vừa đẩy chiếc xe xẹp bánh vừa ước rằng phải chi người đẩy xe là người yêu của cô hay chưa?


Có bao giờ cô bệnh, cô tủi thân đến rơi lệ, khi tin nhắn cô nhận được chỉ là đồng ý cho cô nghỉ phép của ông sếp hay chưa?

Thế nên, con gái à, mạnh mẽ rất tốt, nhưng cho ai coi? Tự bản thân cô cũng có lúc mệt mỏi, mong muốn được tựa vào ai đó mà.

Vậy,

Cô hãy lo cho gia đình bằng 3/4 sức lực của cô thôi, chừa 1 phần cho bản thân cô nhé. Chứ đến khi cô ngã gục xuống vì kiệt sức thì không ai kham nổi hết.

Cô cứ lên tiếng khi bị ức hiếp, nhưng đôi khi, đừng kìm những giọt nước mắt rơi ra. Để người đời biết rằng, cô cũng là con gái đấy, cuộc đời nhẹ nhàng xíu đi.

Lâu lâu, cô nên đổi sang cafe sữa hay sinh tố đi, chuyển ra cái bàn ngập nắng mà ngồi. Vừa uống sinh tố vừa nghe Ngọc Lan du dương "Ngày anh bước vào đời, có tiếng chim ca hân hoan trên khung trời xanh tuyệt vời...". Hay cô chuyển sang nghiền ngẫm Bảy ngày cho mãi mãi của Marc Levy, rồi cứ mơ mộng một ngày nào đó cô lại gặp Lucas, còn cô là Zofia đẹp tuyệt trần.

Sáng cuối tuần đẹp trời nào đó, cô nên diện một cái áo dây vải phi với cái chân váy dài quá gối, dạo bộ ở khu nhà thờ Đức Bà hay công viên nào đó, biết đâu được lại vô tình chạm phải ánh mắt của anh chàng Lucas nào đó.

Cô cứ yêu đi, rồi cứ thoải mái nhõng nhẽo với người yêu. Chỉ là đừng quá lố để chuyen tinh yeu đi quá xa. Cứ trùm mền con ngựa sắt của cô ở nhà, ôm eo người yêu mà phượt khắp nơi. Hay có khi lại kéo vali, ngồi trên chiếc Boeing sang thăm Cung điện Mùa Đông.

Mưa gió trở trời gì, cô cứ cho cơ thể yếu đi một xíu, gồng mình làm gì. Rồi đợi ai đó, dù chỉ là tin nhắn "Chiều làm về, anh mua cháo cho em ăn nha".

Cô cứ gom góp từng hạnh phúc nhỏ đó lại, sau này về già, cô còn có một thời thanh xuân đáng nhớ chứ.

Con gái sẽ có rất nhiều lần cảm thấy cô đơn, hờn tủi; nên đừng mạnh mẽ quá. Hãy cứ mơ mộng, yếu đuối đi con gái. Rồi cô sẽ hạnh phúc.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét