Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2016

Giá như em bớt tin anh một chút thì tốt hơn



Em ân hận tại sao mọi thứ tốt đẹp nhất em đều dành cho anh, niềm tin em đều đặt hết nơi anh..giá như em bớt tốt một chút, bớt tin một chút thì tốt anh nhỉ? 

Sẽ là vô cùng thất vọng khi người mình tin tưởng nhất lại mang mình ra đối xử như một trò đùa, như một kẻ tạm bợ như một bù nhìn mà cứ thế qua mặt... Anh cũng có mất gì đâu

Từng là một người xa lạ về sau rồi quen rồi thân và rồi là yêu..từ không có lòng tin vào chuyen tinh yeu cho đến đánh cược đặt hết lòng tin vào anh, có lẽ lần đánh cược này em lại thua, thứ em thu nhận lại chỉ là những giọt nước mắt, những nỗi giày vò, những cơn đau khắc khoải...

Đã bao nhiêu lần em tự đặt ra vô vàn câu hỏi rồi cũng tự trả lời cho những câu hỏi đó, tất cả cũng vẫn mãi quanh quẩn với lí do, chắc anh bận, chắc anh sống quá vô tư nên vậy... Và rồi mọi thứ trái ngược hoàn toàn với những gì em đặt ra, nói đúng hơn là em tự mình bênh vực cho anh với những lí do quá tốt đẹp để rồi giờ đây em phải trả giá cho chính những lí do của mình. Để yêu một người đã khó, còn để yêu và tin thì càng khó hơn... Có lẽ điều đó anh cũng hiểu, vậy mà sau lưng em anh làm gì vậy?

Anh đối xử với em có lẽ còn không bằng anh đối xử với họ, hà cớ gì mà cứ hết lần này đến lần khác anh làm em đau. Niềm tin của em không phải là vô hạn, nó giống như cục tẩy vậy, sau mỗi lần tẩy là nó lại hao mòn đi một chút, đừng hết lần này đến lần khác mang tình cảm của em ra đùa giỡn.

Chúng mình đã cùng nhau hạnh phúc nói về tương lai anh nhỉ? Không biết anh nhớ hay đã quên mà đồng thời anh cũng nói về tương lai cùng với một người con gái khác, cũng hứa hẹn đủ điều. Tất cả những gì anh nói với em hẳn chỉ là sự giả dối, anh coi em là gì và cô gái ấy coi người yêu hiện tại của cô ấy là gì?



Anh nói với em, gặp lại chỉ là sự ngẫu nhiên vậy anh nói sao về việc anh nói bận mà trong khi gặp cô ấy cả buổi, anh đến nhà đưa rước. Phải chăng anh kể về em cho cô ấy nghe với giọng điệu bất cần lắm nhỉ? Phải thế nào thì người ta mới nhắn tin nói với em về anh, đọc từng câu từng chữ mà tim em muốn vỡ tung, hận nỗi chỉ không thể gào thét cho thỏa lòng.

Em ân hận tại sao mọi thứ tốt đẹp nhất em đều dành cho anh, niềm tin em đều đặt hết nơi anh... Giá như em bớt tốt một chút, bớt tin một chút thì tốt anh nhỉ? Sẽ là vô cùng thất vọng khi người mình tin tưởng nhất lại mang mình ra đối xử như một trò đùa, như một kẻ tạm bợ như một bù nhìn mà cứ thế qua mặt... Anh cũng có mất gì đâu...

Với em lần này là lần cuối cùng em cho phép bản thân mình yếu đuối thế này, lần cuối cùng cho phép bản thân dễ dãi nhưu thế này. sẽ không còn lần nào nữa, sẽ không còn khắc khoải mệt mỏi như vậy nữa.

Chào anh..chàng trai của em.







Theo: GUU.vn

Bầu trời của em chỉ là một màu xám tro vào ngày anh đi...



Nếu có thể quay ngược thời gian, em vẫn muốn để anh đi như thế, em sẽ tự nhắc mình rằng em – anh – chúng ta chưa từng có bắt đầu, em đừng mong chờ cùng hy vọng nữa. 

Nhưng là thời gian thì cứ trôi đi , ký ức vẫn là những chuỗi ngày đau thương tan tác mà không thể vãn hồi. Ký ức một màu xám tro, đặc quánh, ngột ngạt đến vô thường, em thì cứ loay hoay không muốn tìm lối thoát.

Chạm vào hai má, đã ướt từ bao giờ, lại một đêm chẳng thể an giấc, em lại mơ về anh. Đưa tay tìm chiếc điện thoại, mở vội danh bạ, kiếm tìm hai chữ " Người Thương " rồi lại ngô nghê nhìn màn hình trong khung nhòe nước mắt, anh đi rồi, ừ thì anh đã đi rồi, làm sao em lại có thể quên đi điều đó mà muốn tìm anh cơ chứ! Em khờ.

Anh! Em nhớ anh, nhưng nhớ bao nhiêu em cũng không biết nữa, nỗi nhớ như da thịt, hơi thở, hiển nhiên tồn tại rồi lại âm ỉ đau. Chạy theo một bóng hình xa lạ trên phố, đưa tay với, miệng thầm thì gọi tên anh, người giống người sao lại nhiều đến thế?



Anh! Em nhớ anh, nhớ đến đau lòng, tay tìm tay níu, chơi vơi, lạc lõng giữa những con phố đông người. Nếu có thể quay ngược thời gian, em vẫn muốn để anh đi như thế, em sẽ tự nhắc mình rằng em – anh – chúng ta chưa từng có bắt đầu, em đừng mong chờ cùng hy vọng nữa. Nhưng là thời gian thì cứ trôi đi, ký ức vẫn là những chuỗi ngày đau thương tan tát mà không thể vãn hồi. Ký ức một màu xám tro, đặc quánh, ngột ngạt đến vô thường, em thì cứ loay hoay không muốn tìm lối thoát.

Ngày anh đi, em cũng đưa đôi tay ra với, nhưng rồi lại bơ vơ, hoang mang rồi tuyệt vọng, bầu trời cũng chẳng còn cao xanh, phút cuối cùng chỉ là một màu xám tro hoang tàn của sự đổ nát. Em biết, em hiểu, rằng anh chưa từng thuộc về em, một ngày nào đó anh sẽ ra đi như lẽ thường, nhưng anh ơi, yêu thương là cố gắng hay là cố chấp cũng chỉ vì một người là anh thôi.

Anh đi rồi, cũng mang trái tim em đi rồi, xin đừng chúc em hạnh phúc, bởi hạnh phúc của em là anh – anh đã mang đi xa rồi.








Chúng ta, cuối cùng cũng chỉ là những kẻ lạc giữa đời nhau, hạnh phúc xum vầy trong những giây ngắn ngủi rồi lại ngậm ngùi trong những mất mát chia ly. Duyên phận mỏng manh, gặp được nhau thì rất khó, nhưng chia ly lại như một chuyện thường tình. Đến cuối cùng rồi cũng mất nhau.

Rồi một ngày nào đó, khi chúng ta gặp lại nhau, có lẽ chuyen tinh yeutrong em vẫn thế nhưng anh trong em sẽ khác thôi, hy vọng quên được anh, đó là điều không thể, nhưng nhớ về anh mà lòng không còn thổn thức nữa, em nghĩ rồi em sẽ làm được thôi.

Anh đi rồi thì cứ để anh đi đi, dẫu biết tình yêu là không nên cố chấp, nhưng tim là mù là không có mắt, nên cứ dặn lòng thì cứ để lòng đau







Theo: GUU.vn

Anh không muốn làm người hờ của ai đó

Rồi một ngày trái tim tôi không đủ sức mạnh để giữ chuyen tinh yeu này thật chặt, dù nó vẫn còn nồng nàn yêu thương, đôi tay tôi không đủ hơi ấm níu giữ bàn tay của em dù rất muốn cùng nhau bước trên một con đường..... 

Rồi một ngày anh nhẹ buông tay em ra để em nắm lấy một bàn tay khác ấm áp hơn nhiều...

Cơn mưa rào bất chợt rơi xuống giữa cái nắng xế chiều hoàng hôn của mùa thu Sài Gòn. Cuộc sống bon chen, lòng người chật chội là điều bắt con người ta phải trưởng thành và cần phải chín chắn hơn, mạnh mẽ và cảm thấy hạnh phúc hơn.... Nhưng sao giữa thành phố xa hoa nhộn nhịp này anh lại thấy mình thật cô đơn và lạc lõng. Nơi góc đường, tôi cố đưa mắt tìm một chút yêu thương của những hy vọng, ước ao khi ngày dài đang tắt..... Anh thú nhận một điều rằng, anh chưa bao giờ quên được em "Người thương đã chia tay"....



Anh không muốn làm người hờ của ai đó. Nếu anh không là số 1 thì hãy để anh là số 0...

Tình yêu chúng mình cũng giống như "định luật bảo toàn" trong Vật lý vậy. Nó không tự mất đi, mà chỉ chuyển từ người này sang người khác. Một khi mình nhận ra sự quan tâm của một trong hai không còn như trước, thì nghĩa là nó được bảo toàn...ở một người khác.

Nay tưởng chừng như thiếu nhau thì không thể sống nổi nhưng mai lại có thể chán nhau ngay đấy thôi. Anh và em cũng vậy, dành cho nhau những cái siết tay thật mạnh, những cái ôm thật ấm và những nụ hôn thật nồng để ta biết rằng ta đã thuộc về nhau nhưng rồi lại mất nhau.

Anh không muốn làm người hờ của ai đó. Nếu anh không là số 1 thì hãy để anh là số 0...

Anh và em chia tay cũng như bao câu chuyện xốc nỗi của những cặp tình nhân khác. Với lý do đơn giản "Một người chán, một người thương". Dù anh vẫn cố gắng níu kéo chỉ vì một chữ "yêu" duy nhất tồn tại từ một phía, nhưng điều đó là vô nghĩa đối với em. Câu "Tùy Anh" em nói với tôi như một nhát dao đâm vào tim, nơi khóe mắt cay cay, nỗi đau thắt lại... Chẳng lẽ tình cảm và những lời hứa của những tháng ngày qua bây giờ chỉ kết thúc ngắn gọn trong hai chữ này sao?

Nhưng rồi anh không giữ em mãi được, anh cần giải thoát cho em, mở cho em một con đường mới. Dù còn yêu nhưng tôi không thể làm khác hơn khi cau chuyen tinh yeu của hai đứa đang đứng giữa ranh giới của sự chán nản. Không hợp, không hiểu, không cần nhau, chúng ta bên nhau còn để làm gì nữa? Anh đành buông và trả cho em tự do để em đường đường chính chính bước trên con đường mới cùng một người mới cho em hạnh phúc hơn.

Anh không muốn làm người hờ của ai đó. Nếu anh không là số 1 thì hãy để anh là số 0...

Anh không còn muốn hàng đêm khóc cho một mối tình đã từng rất đẹp để rồi dằn vặt nhau cho hết những năm tháng thanh xuân. Không còn thiết tha với trách nhiệm phải ở bên một ai đó vì đã hi vọng sẽ cùng nhau đi đến cuối con đường hạnh phúc hay vì những lời hứa chưa thành. Anh nghỉ lời hứa đó anh có thể làm tốt nhưng anh đã sai....Anh cứ nghỉ cố gắn là sẽ được nhưng mọi chuyện không đơn giản như vậy em nhỉ...!

Là người dưng – Bạn thân – Yêu nhau....Và bước thêm bước nữa mình lại trở thành người dưng, quay về nơi bắt đầu với con số "0". Và anh muốn là con số "0" khi không là số "1" trong lòng em, anh càng không muốn làm phương án "2" hay người "Hờ" của ai đó. Anh không đủ cao thượng để em chia sẻ tình cảm cho bất kì ai, anh chỉ muốn em là của riêng anh. Anh quá ích kỉ và hẹp hòi phải không em... Nhưng điều đó không chỉ riêng anh, mà những người thật sự yêu nhau họ cũng sẽ làm như vậy thôi em à.

Anh không muốn làm người hờ của ai đó. Nếu anh không là số 1 thì hãy để anh là số 0...

Buông bỏ một thứ gì đó đã quen thuộc là rất khó nhưng vì yêu em nên anh chấp nhận, đơn giản không yêu nữa thì mình kết thúc chứ không có chuyện "bỏ thì thương mà vương thì tội". Cho dù đã từng coi nhau là cả thế giới thì cũng đến lúc biết phải dừng lại để đi một con đường khác không – còn – cùng – nhau nữa.

Nếu còn yêu nhau thì em không để anh phải ra đi như thế này. Anh phải tự an ủi bản thân, mình xa nhau như một sự sắp xếp của duyên phận, để mọi ký ức lưu giữ về nhau vẫn còn đẹp, là mỉm cười mỗi lần nhắc lại. Anh không muốn chia tay trong nước mắt, trong dằn vặt, trong trách móc, trong phân ly ai đúng ai sai.

Anh không muốn làm người hờ của ai đó. Nếu anh không là số 1 thì hãy để anh là số 0...

Vì anh biết có những thứ không phải là của mình thì có giữ lại cũng sẽ mất thôi, giành giật cũng sẽ hư... Vậy thì hãy trả nó về đúng nơi của nó...Chuyen tinh yeu là vậy...Càng ràng buộc, càng giữ chặt thì càng buông...

Anh không muốn làm người hờ của ai đó. Nếu anh không là số 1 thì hãy để anh là số 0...

Thành phố này đối với anh chưa bao giờ rộng lớn đến như thế, anh đi hết con đường này, góc phố nọ mà sao chúng ta vẫn không một lần chạm mặt. Anhbiết một góc khuất nào đó trong trái tim mình....vẫn còn khoảng trống cho em. Chứa đựng những ký ức, kỉ niệm về em, và nó được gọi tên "Nỗi nhớ"....!

Thứ Ba, 26 tháng 7, 2016

Những ngày em thực sự cần anh

Là những ngày như thế!!

Là những ngày em quay cuồng với nỗi nhớ anh, khi những dòng ký ức xưa cũ cứ ùa về dù em đã gắng xếp nó vào quá khứ. Có lẽ do em chưa thật sự nghiêm khắc với chính bản thân mình, vẫn đang " cưng chiều" tình cảm của mình để rồi cho nó tự do bay nhảy, để lạc vào nơi có bóng hình anh ngự trị...nên anh ạ, đã có những ngày như thế!

Là những ngày em gắng nở trên môi nụ cười, cố tình làm nhòa đi những giọt nước mắt tủi thân. Khi em đang chơi vơi giữa dòng người xa lạ vô tình lướt qua, em tự hỏi..anh ở đâu? Em vẫn tự nhủ rằng, là anh chưa đến, anh đang bận với công việc của mình, anh đang cố gắng thực hiện những ước mơ hay hoài bão mà ngày xưa anh đã từng nói với em. Là anh bận thôi...chỉ là do anh bận thôi....!


Là những ngày như thế, ngày mà ngay khi mở mắt thức dậy, em đã tự mình đưa ra những sự lựa chọn. Hoặc là mình sẽ yêu đương và bận rộn mải mê vun đắp với một chuyen tinh yeu mới, hoặc là cô đơn và tự do lạc lối. Có những lúc em mệt mỏi với hình bóng của anh, những ký ức không hề bị xóa nhòa dù thời gian có trôi. Nhưng anh ạ, em vẫn lựa chọn sự cô đơn, cho dù có những lúc em co rúm với một nỗi cô đơn, cảm xúc không hề tốt chút nào, nếu em không muốn nói nó làm em phát điên. Vì anh biết đấy, em không muốn tạo ra hiềm khích với chính con tim mình.

Là những ngày như thế, ngày mà em tự đưa mình thoát khỏi anh, em thanh thản rong chơi đến quên mất đường về. Em cứ lê chân mình đi như thế, em sợ khi quay lại không có một ai đó đặc biệt đang đứng đợi em, dành riêng cho một mình em.

Là những ngày như thế, những ngày em đã buộc mình nói dối.Khi có đứa bạn vô tình nhắc tên anh, rồi nó nhận ra và nhìn thẳng vào đôi mắt em. Em đã cố gắng đánh ánh mắt của mình đi chỗ khác, em không muốn nó nhận ra cái yếu đuối trong mình khi em vẫn hay khuyên nó những chân lý trong tình yêu. " Em không cần và nhớ đến anh nữa!" là em nói dối đấy, em thấy nhớ tha thiết một người mà em sẽ cầm tay níu lấy. Là em nhớ anh! Nhớ anh đấy!

Là những ngày như thế, ngày mà em thật sự cần anh! Em nhớ anh...

Để gần nhau mãi mãi

Em khóc!!

Em khóc là bởi vì em đang rất nhớ anh và em biết tim mình cần anh đến như thế nào. Khi đó em chỉ muốn được nhìn nụ cười rạng ngời của anh, muốn được nhìn mình trong ánh mắt của anh, muốn được gặp anh.

Em khóc là vì khi nhìn thấy những đôi tình nhân tay trong tay cùng chung bước bên nhau, đó là lúc em chợt nhận ra sự thiếu vắng một bóng hình quen thuộc. Vô tình lòng em nhận ra mình đang cô đơn. Đó là khi xem nhớ cái nắm tay thật chặt của anh, bàn tay đó khô ráp nhưng nó ấm áp vô cùng, là bàn tay của người em yêu thương rất nhiều.


Hoa sữa đã nở, thu Hà Nội về đêm se lạnh làm em chạnhlòng. Mùa thu là mùa yêu thương, mùa hò hẹn. Mùa chúng ta phải xa nhau, nó cố ý bắt em ghét anh. Ghét anh vô tâm, ghét anh lạnh lùng, ghét anh không yêu em, ghét anh bỏ mặc em giữa chốn đông người không có anh. Trời lạnh làm em nhớ cái ôm tràn đầy yêu thương của anh. Em muốn được làm đứa trẻ để được rúc trong vòng tay anh, được anh sưởi ấm để đi qua mua giá lạnh.

Khi xa anh, em phải học cách bước đi một mình mà không có anh nắm tay sánh bước, học cách không cần anh, giả vờ không quan tâm đến anh nhưng trong tim em thì đang đau nhói, nó đang gào thét vì nhớ anh. Khi bên em anh đã quan tâm em quá nhiều, chăm sóc em từng li từng tí như một đứa trẻ. Mỗi bữa gọi điện giục em đi ăn, mỗi tối không cho em thức khuya sợ em ốm, nhiều lúc làm em phát cáu. Rồi khi thiếu sự quan tâm của anh, em lại cảm thấy nhớ lắm. Em học cách giả vờ quên anh, mỗi lúc em ốm không có ai giục uống thuốc, khi em đi chơi khuya không có ai nheo nhéo bắt em phải vềsớm,... em cảm thấy nhớ tất cả những thứ đó, tất cả những thứ thuộc về anh, từng thứ, từng thứ một dù chỉ là những thứ nhỏ nhất.

Khi em cười là vì em đang phải cố che giấu cảm xúc trong lòng mình rằng em đang nhớ một ai đó rất nhiều. Em chỉ muốn ôm người đó thật chặt, không nỡ buông.

Khóc là vì em biết tim mình vẫn đang cần anh, em vẫn đang đợi anh. Khi đó em biết rằng em vẫn còn có niềm tin để đợi, để chờngười mà em yêu, muốn cùng nhau đi đến suốt cuộc đời này. Và em tin rằng chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua được thời gian thử thách này,chỉ là một chút thử thách dành cho em và anh.

Xa nhau một chút để được gần nhau mãi mãi...

Thật lầm khi nghĩ 20 tuổi còn nhiều thời gian

Con 20 tuổi

Có những thứ trong cuộc sống này con có muốn cũng không được, có van xin cũng không ai cho và có đánh đổi bất cứ điều gì cũng không thể có, con biết cuộc sống này nó không giống như trong một câu chuyện cố tích hay giống như một giấc mơ hão huyền, thi vị...

Con biết đồng tiền cần cho cuộc sống, nhưng cuộc sống không chỉ cần đồng tiền.

Cả đời người, cha mẹ nuôi con vất vả khó nhọc, chỉ mong con được bằng bạn bằng bè, để cuộc sống con không phải lo nghĩ gì, để bàn tay con không chai sạn gió mưa, để tâm hồn con được nuôi dưỡng và lớn lên trong đầy đủ. Con biết, vì con cha mẹ đã cố gắng không những cố gắng làm việc, mà còn hơn thế là sống thật hạnh phúc. Để cho con biết rằng, đồng tiền quan trọng thật đấy, nhưng hạnh phúc gia đình thì có tiền cũng không mua được, có đổi bất cứ thứ gì đi nữa thì thứ hạnh phúc nhận lại được chỉ là sự giả tạo và đáng khinh bỉ mà thôi. Để con biết khi xa nhà cái bữa cơm gia đình nó quý giá đến nhường nào, để con trân trọng từng phút giây của cuộc sống gia đình.

Con biết thời gian đã qua sẽ không thể lấy lại được.

Bằng cách này hay cách khác,bằng việc này hay việc khác bằng sự ngụy biện này hay lý do khác con đã bỏ phí quá nhiều thời gian vô ích. Con 20 tuổi, và con nghĩ mình còn nhiều thời gian, nhưng con đã lầm, một đời người trôi qua nhanh lắm, chớp mắt con đã đi qua 1 phần 3 của cuộc đời mà chính bản thân con vẫn chưa làm được gì có ích, con quên mất rằng, khi con 20 cha mẹ đã đi quá nửa đời người, con không thể đánh đối bất cứ thứ gì để lấy lại thời gian, nhưng con biết con sẽ không để phí thêm một giây nào nữa.


Con biết cuộc sống là không cúi mình cầu xin ai bất cứ điều gì.

Chỉ có cha mẹ mới yêu thương con vô điều kiện. Cha mẹ dạy con cách không cúi mình cầu xin bất cứ thứ gì về vật chất, hơn thế là không bao giờ được cầu xin cái thứ gọi là tình cảm, phải chăng người ta cho chỉ là sự thương hại và bố thí dơ bẩn mà thôi. Con biết con phải tự đứng lên bằng đôi chân mình, tự có được những cái mà mình muốn bằng sự cố gắng, nỗ lực bản thân chứ không phải à luồn cúi, xin xỏ. Ngày con rời nhà theo đuổi ước mơ cha chỉ dặn con một câu: đời không ai cho không ai cái gì bao giờ...

Con biết nếu con dừng lại thì con mãi mãi chỉ đi sau người khác.

Trong cái xã hội mà từng giờ từng phút nó thay đổi này, nếu con ngừng cố gắng thì đồng nghĩa với viêc con tự đào thải mình nhường chỗ cho người khác bước đi. Con đã từng ao ước rằng, sẽ thành công rực rỡ trên con đường mình lựa chọn, nhưng con chỉ ngồi một chỗ và con quên bước đi, con chỉ dừng lại với những mơ mộng hão huyền thiếu hành động. con đã dừng lại một quãng thời gian mà con quên mất rằng chưa bao giờ cha mẹ dừng lại.Thất bại hay thành công? quyền quyết định là ở đôi chân, đôi tay, cái đầu và chính trái tim của con đó.

Con biết, cuộc sống này con không thể sống để làm vừa lòng tất cả mọi người.

Con ít bạn, cha mẹ cũng không thắc mắc hay ngần ngại vì chuyện đó, vì cha mẹ biết con có những người bạn theo đúng nghĩa chứ không phải 9 phần bè 1 phần bạn. Con thẳng tính, đâm ra khiến không ít người không ưa con, nhưng con không cần họ và chính xác cuộc sống của con không cần có họ, con biết rằng họ chỉ là những màu sắc lòe loẹt tô vẽ cuộc sống này mà có cũng được không có cũng không sao. Con chỉ cần sống, để con cảm thấy thoải mái và con biết bên cạnh con ngoài cha mẹ luôn luôn có những người bạn với tình cảm thực sự và không vụ lợi. Những tình cảm ấy con biết phải trân trọng từng giây, từng phút.

Cuộc sống này có nhiều thứ khiến con người ta thật sự mệt mỏi,chán nản nhưng vì cái này, hay cái khác, vì điều này hay điều khác con người ta vẫn phải sống, vẫn phải chịu đựng, vẫn phải hy sinh. Con biết, con cũng sẽ phải như thế, con cũng sẽ phải sống, phải chịu đựng, phải hy sinh vì cha mẹ, vì những người thật sự tốt với con,hơn thế cũng vì chính bản thân con. Và con biết, đó chính là cuộc sống...

Theo: doc truyen tinh yeu

Tôi muốn gặp lại cô gái của ngày xưa

Tôi thấy thương em của ngày xưa nhiều lắm
Em hãy tin rằng em và người đó sinh ra không phải để bên cạnh nhau... Sẽ có người bên em, lau đi những giọt nước mắt nơi tim em, dạy em cách mìm cười, cách hạnh phúc... Hãy tin em nhé... Cô bé hay tin tất cả mọi thứ ngày xưa của tôi... Tôi chờ gặp lại em... cô gái của ngày xưa...

Gửi em_tôi của hiện tại...

Vì một ai đó mà em đánh mất mình, em trượt dài trên những tổn thương... Nhưng liệu rồi sự thay đổi của em có thay đổii được mọi thứ, có trả người đó của trước kia về với em?

Câu trả lời là không, chắc chắn là không.Nếu ai đó yêu thương em hết lòng, họ sẽ không để em lại vật vã, lạc lối không biết đi đâu về đâu

Em trước đây có bao giờ đụng đến rượu bia... Em trước đây có bao giờ bất cần như thế... Bây giờ những ngày em say nhiều hơn những ngày em tỉnh. Em say đời nào có tỉnh ra. Em say chẳng nỗi buồn em có vơi đi được không... Hay trong cơn say nỗi buồn dày hơn, rõ ràng hơn...

Chẳng phải dù say hay tỉnh, tin nhắn hay điện thoại của em gọi về "quá khứ" cũng chỉ có sự im lặng đáp trả. Chẳng phải em đã nói rằng những im lặng đó như gáo nước lạnh tạt vào mặt em sao... Sao em còn chưa tỉnh ra...


Người ta thương em chẳng phải vì em là chính em, hiền lành và nhẹ nhàng... Bây giờ tình thương ấy mất đi cũng không phải lỗi lầm vì em quá hiền... Tại sao em cứ đỗ lỗi cho mình, cứ cố thay đổi và khác đi... Em hư hỏng đi một chút, em bớt hiền đi một chút... thì cũng có kéo được quá khứ quay về..

Tình thương mất đi đâu có nghĩa là lỗi nơi em, là vì em không tốt... Sao em cứ vùi mình trong chiếc mặt nạ mới, chẳng hợp với em...

Em sai rồi cô bé. Dù em có thay đổi thế nào cũng chẳng thể giữ được một người đã không còn vương vấn ở lại.Chẳng phải em từng là cô gái đầy mạnh mẽ sao "Cái gì là của mình thì chắc chắn sẽ là của mình, còn nếu như không phải là của mình thì dù có lận đận kiếm tìm cũng chỉ là của người khác"... Em ngày xưa đâu mất rồi... Mưa gió cuộc đời này cuốn em đi đâu về đâu?

Em à! Rồi sẽ có ai đó trong cuộc đời này dành cho em... Yêu thương em chỉ vì em là chính em... Em đừng gò bó thay đổi mình nữa. Một người rời khỏi, mọi thứ rồi vẫn sẽ cứ êm trôi... Em thay đổi đủ rồi, mệt nhoài rồi... Dừng lại đi em... Tôi vẫn muốn thấy em cười như ngày xưa... Tôi chẳng bao giờ muốn thấy em khóc, hay em say giữa những cuộc vui thâu đêm lần nào nữa cô gái... Trong cơn say tôi thấy mắt em buồn xa xăm lắm... Thôi đi em, gửi lại yêu thương thành tổn thương ấy vào nơi đáy tim đi em... Bỏ lại gánh nặng của ngày qua đi em... Em lại sẽ cười, lại bình yên như em đã từng.

Kí tên

Tôi của ngày xưa...



Nguồn: doc truyen tinh yeu