Tôi sẽ kể cho bạn nghe về những câu chuyện mà tôi gặp xung quanh cuộc sống, tôi lắng nghe chủ nhân của những câu chuyện chia sẻ và thấm, mỗi người sinh ra không phải chỉ để yêu 1 người, có lướt qua nhau bạn mới trân trọng giá trị cuộc sống, để bạn nhìn nhận vấn đề ở nhiều khía cạnh và tự biết được bản thân mình đang cần gì. Trân trọng người đến sau và trên tất cả đồng tiền ở thời buổi hiện đại này có làm nên chuyen tinh yeu ?
Câu chuyện về tình cảm tuổi học trò của 1 cô gái ngoan ngoãn con nhà gia giáo chỉ biết suốt ngày mỗi học và học đến cuối năm lớp 12 cô được một anh chàng thiếu gia nổi tiếng ăn chơi trong vùng theo đuổi. Mặc dù trước đó cô gái ấy chẳng quan tâm chuyện tình cảm chỉ quan tâm việc học hành. Gia đình cô gái cũng thuộc điều kiện khá giả và mỗi ngày cô chỉ việc đi học và học thật tốt, còn lại cô muốn gì ba mẹ cũng cưng chiều và ưu tiên, cô không thiếu gì vật chất. Bạn sẽ thấy những chuyện nghịch lý là ở đời, gái hư thì thích trai ngoan hiền, còn gái ngoan hiền lại bị thu hút bới những anh chàng ăn chơi bất cần.
Ngày anh quen cô, anh chủ động xin số điện thoại và làm quen bằng những tin nhắn quan tâm ân cần chứ không phải những câu nói tâng bốc xáo rỗng mà cô từng nghe ở những đứa con trai cùng tuổi theo đuổi. Ở đâu đó cô cảm nhận được tấm lòng quan tâm chân tình. Sinh nhật đầu tiên cô mời anh, một người bạn lớn tuổi xuất hiện ở buổi tiệc cùng với bạn bè trang lứa của cô. Và một lần nữa anh làm cô bất ngờ với chú gấu bông to hơn cả cô bé.
Ở cái thời 6 năm về trước gấu bông bự như vậy anh phải đặt từ Thành phố chuyển về (2 người sống ở quê). Quen anh cô được rất nhiều bạn bè cảnh báo, thậm chí là những anh bạn chơi thân với anh chàng thiếu gia kia cũng khuyên cô không nên yêu anh ta. Nhưng rồi không gì ngăn được, yêu vẫn là yêu tình cảm thời trẻ con mông lung và cũng không suy nghĩ nhiều về tương lai. Họ yêu nhau và dành những gì tốt đẹp cho nhau
Mỗi lần hẹn hò anh luôn đợi cô học xong, đưa cô về trên đoạn đường quê chiều tối vắng bóng người. Mỗi người đi một xe khác nhau, đâu đó anh cho cô cảm giác tin tưởng và được chở che. Trước khi quen cô, anh đã quen rất nhiều chị gái xinh đẹp khác, thậm chí còn gọi là hot girl của trường. Mọi người khi biết anh dành tình cảm cho cô luôn nghĩ là anh chỉ đang đánh cược với bạn bè, hoặc anh ta đang tìm cảm giác mới lạ chăng. Nhưng sự thật là anh luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho cô bé. Hai người chỉ được đi chơi cùng với bạn của nhau những dịp lễ trong năm vì cô bận học. Và rồi cái ngày cô thực hiện ước mơ hoài bão của cuộc đời mình cũng đến.
Bước chân vào giảng đường Đại học, cô được anh đưa đón tận nơi thuê trọ, dặn dò đủ thứ thậm chí anh còn nhờ cậy bạn chung phòng chăm sóc cho cô. Anh lo lắng ở thế giới xô bồ ngoài kia, cô bé thơ ngây của anh không đủ sức tỉnh táo. Và rồi cái gì anh lo lắng cũng đến, cô gái xa quê xa gia đình bạn bè khắp nơi rủ rê. Cô cũng lén đi chơi với những người bạn mới. Anh phát hiện ra nổi cáu và đau lòng vì không thể ở bên cạnh.

Anh khóc, lần đầu tiên cô nghe thấy một người đàn ông vì cô mà khóc, một người mà trước mặt bạn bè, anh em, gia đình là người cứng đầu (anh là thiếu gia quậy khét tiếng nhất vùng). Cô biết lỗi của mình và nhỏ giọng xin lỗi. Anh vẫn ở đó thứ tha cho cô, nếu không thứ tha thì biết làm gì hơn vì anh yêu cô quá nhiều. Còn cô quá nhỏ để hiểu được điều đó. Rồi nhiều lần như vậy, cứ thứ tha và cô nàng cứ bưởng bỉnh làm gì mình thích. Cô làm anh thương tổn, có thể anh yêu cô quá nhiều đến mức bản thân mạnh mẽ như thế nào anh không còn nhớ nữa.
Năm hai cô học Đại học, cô và anh quen nhau được gần 3 năm. Gia đình anh rất quý cô, vì nhà anh chỉ còn mẹ và anh; mẹ anh thương cô và quý cô như con gái ruột. Mỗi khi anh nói lên Thành phố thăm cô là bà vui mừng ra mặt, còn dặn dò hỏi thăm cô. Cô gái cũng thảo mai luôn thăm sóc gia đình anh mỗi khi lễ tết. Những tưởng cả hai sẽ có kết thúc đẹp cho mối tình đầu hy vọng. Nhưng có lẽ ước mơ và hoài bão quá lớn, cô gặp gỡ và tiếp xúc quá nhiều người điều kiện tốt hơn anh, trẻ tuổi hơn anh, năng động và sành điệu hơn anh. Trong khi anh vẫn giữ cách làm việc xưa cũ. Đã nhiều lần cô bàn với anh về tương lai mong anh tìm một việc làm tốt hơn vì từ khi nghỉ học anh chỉ ở nhà và phụ giúp công việc, tiệm làm ăn của gia đình anh. Nhưng việc làm ăn không mấy khả quan hơn, anh thì chỉ muốn phát triển ở quê. Tham vọng và không hòa hợp nhau ở cách suy nghĩ. Cô đổ gục trước chàng trai trẻ tuổi ngày đêm cận kề làm bạn.

Ngày cô về quê khiến cho anh chấp nhận sự thật đó, anh lại không nói gì đấm mạnh tay vào tường đến rỉ máu. "Tôi biết em rồi cũng sẽ đến ngày này, gia đình tôi luôn tin và đợi sau 2 năm nữa em kết thúc việc học và hỏi cưới em. Tôi chưa kịp thực hiện và cũng không còn cơ hội thực hiện nó nữa. Mẹ tôi, dì tôi, bạn bè tôi sẽ thất vọng. Nhưng hy vọng người đó tốt với em"; nói rồi chính anh là người chở cô lên Thành phố.
Đêm hôm đó anh chạy xe rất nhanh rồi.. phặp, anh tông vào cụ già đột ngột băng qua đường. Xe ngã ra đường cô bị xe đè lên 1 chân; anh văng ra một đoạn khá xa. Chẳng kịp suy nghĩ anh lao vội đến chiếc xe và nhấc lên lôi cô ra khỏi chiếc xe đó. Và hỏi cô có sao không nhìn khắp người cô. Nhưng cô chỉ bị trầy nhẹ ở chân. Việc đầu tiên cô đứng dậy là chạy vội lại đỡ bà cụ đang nằm trong lề đường mà chẳng màng hỏi anh như thế nào.

Bà cụ vẫn ổn, chẳng bị gì vì anh thắng gấp quá nên bị giật mình và ngã vào trong. Đến lúc này cô mới ngoảnh lại nhìn anh, máu rướm ở đầu gối anh từ khi nào ướt loan lỗ những vệt rách. Tay anh toét một vệt dài, máu giỏ xuống mặt đường. Cô không khóc, không hoảng loạn, bình thản giải quyết cho bà cụ rồi chở anh đi băng bó vết thương. Nhìn anh đau đớn tự chặm máu, tự thay bông cô muốn tự mình làm nhưng anh không cho. Anh giành bôi thuốc lên chân cho cô rồi tự mình rửa vết thương trong lúc chờ bác sĩ.
Cô gửi anh ở nhà người quen, những hôm sau đó hai người không còn gặp nhau. Anh lẳng lặng về quê, 1 tuần, 2 tuần, 3 tuần trôi qua. Cô hay gọi về hỏi thăm, anh quá chán nản luôn tụ tập nhậu cùng bạn bè, hút thuốc nên vết thương càng thêm trầm trọng. Anh nói anh đáng bị như thế, anh đang bị quả báo. Trước kia anh có quen 1 cô gái cũng yêu thương nhau và 1 hôm cô gái đó chở anh trên đường tối về cũng gặp tai nạn, khiến cô gái đó bị một vết sẹo dài trên mặt. Sau sự việc đó gia đình cô ấy không cho anh quen cô ta nữa. Đến hôm nay anh nhìn thấy những việc cô gái làm là hậu quả những gì trước kia anh gây ra. Có lẽ lúc này anh đã hiểu cảm giác đó như thế nào. Nhưng anh vẫn yêu cô, không quên được cô; gia đình hỏi lý do anh cũng chỉ đổ lỗi tại mình.

Một tháng sau tai nạn, cô về quê thăm anh; ngày gặp anh anh ốm hốc hác cô không còn nhận ra, vết thương không băng bó kỹ nên mưng mủ. Gặp cô anh vẫn vui vẻ và chở cô đi ăn món cô thích, cô nhìn anh nước mắt thắm ngược vào trong nhưng không thổ lộ ra ngoài là cô lo lắng cho anh.
Hôm sau anh đưa cô ra tận bến xe và dặn đi dặn lại lên đến nơi điện thoại cho anh. Từ bến xe về nhà trọ khá xa nên cô đã hẹn bạn trai mới quen ra bến xe đón mình. Anh cũng biết điều đó và tiễn cô đi với ánh mắt đượm buồn. Lên đến nơi bạn trai mới đến đón cô trèo lên xe mải mê nói chuyện mà quên mất phải gọi cho anh. Anh gọi điện, cô bắt máy nói chuyện ngập ngừng trống lỗng; anh bạn trai nghe thấy và bắt đầu không tin, anh ta nghi ngờ. Chở cô về đến nhà trọ anh chộp ngay cái điện thoại gọi lại số bên kia: "Anh là ai sao gọi số này" đầu dây bên kia "Dạ, em là em trai của chị. Hỏi xem chị lên đến nơi chưa" Cô sửng sốt khi điện thoại vừa tắt máy. Cô lao vào giật lại điện thoại và đuổi anh bạn trai mới về vì cô nói anh ta bày trò không tin tưởng mình.

Cửa đóng sầm, buông điện thoại trên giường cô òa khóc. Lần đầu tiên cô khóc kể từ khi nói lời chia tay anh. Tại sao anh có thể nhún nhường với tình địch của mình như vậy chứ. Anh lớn tuổi hơn, từng là đàn anh đàn chị vậy mà bây giờ vì cô gái mình yêu mà hạ mình trước một đứa trẻ tuổi. Anh nói anh vì lo lắng cho cô, vì lo cô sẽ cãi nhau với người yêu.
Rồi một ngày nắng nhạt cô và anh đã rẽ lối trên con đường đời của mình. Không đi cùng một lối nhưng cả hai vẫn dành cho nhau sự tôn trọng. Cô và anh đều biết những điều tốt nhất vì nhau là hy sinh và mong đối phương được hạnh phúc. Có thể cô là người khiến anh thay đổi, sau tai nạn anh đã rời quê lên Thành phố học thêm việc và giờ đây đang rất tốt với công việc hiện tại của mình. Anh là người viết nên trang sách tình yêu đầu tiên trong cuộc đời cô. Không quá nhiều sóng gió, yêu vì được cưng chiều, yêu trong niềm hạnh phúc và cả sự hy sinh thầm lặng.

Tình cảm đầu đời đẹp và mong manh như thế, vẫn là một hồi ức mà sau này có lẽ khi đi tiếp qua bao nhiêu mối tình có thể vẫn không có người nào hy sinh vì cô như anh. Vậy là chia tay vì hoài bão lớn của cô gái, vì anh người yêu sống quá an toàn. Và cô còn sải cánh trên biển dài mênh mông vô tận kia nữa. Giá như anh nhận ra bản thân phải thay đổi vì người mình yêu có thể bây giờ kết cuộc đã khác.
Kết thúc câu chuyện đầu tiên, mỗi người trong các bạn và tôi đã nhìn thấy được gì? Có phải chúng ta đã đi quá vội và quá xa. Ở độ tuổi đó chúng ta chỉ nhìn thấy tương lai màu hồng phía trước mà muốn vươn lên. Tiền chưa phải là tất cả để quyết định. Nhiều khi tôi thấy nếu ai vượt qua giai đoạn này, tình cảm sẽ vững bền và hầu hết sẽ kết hôn sớm sau khi ra trường. Và câu chuyện tiếp theo sẽ là câu chuyện của 1 anh chàng sinh viên năm 2 Đại học và cô gái tình cờ xuất hiện trong quãng thời gian 3 năm tuổi trẻ của mình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét