Có những khi chỉ muốn đi về nhà, một mình, cuộn tròn trong phòng ôm lap, tắt điện thoại, off fb, cắm tai nghe thưởng thức bản nhạc mình thích, ngắm nhìn cái trần nhà, từ từ chìm vào giấc ngủ. Để ngủ 1 giấc thật là thoải mái, mà không phải nghĩ ngợi gì, không lo toan thế giới ngoài kia đang đổi thay như thế nào, không lo nghĩ xem ngày mai mình nên như thế nào?
Đời có bao nhiêu ngày vui, luôn tự hỏi thế.
Mới hôm qua có bữa party sinh nhật nhỏ cùng hội bạn, đến gặp nhau nói vài ba câu chuyện phiếm, có chút rượu, có chụp ảnh check in các thứ,... bla bla, rồi đâu lại vào đấy. Mấy đứa con trai vẫn đang tán tỉnh vài cô gái xinh đẹp, mặt ưa nhìn, dáng nuột..
Mấy đứa con gái ai cũng tay cầm điện thoại " tự sướng ", ôm nhau cười thật tươi mà lên hình...
Đưa mắt nhìn một hồi, lôi 2 " con giời " bạn thân ra một góc ngồi. Bảo nó:
- " Cứ nói đê, tao nghe, cho tao tựa vai tí "
Nằm trên vai nó, ngắm nhìn cả bầu trời đêm, nó nhẹ nhẹ, thở dài một cái. Nghĩ sao dạo này mình hay buồn thế, lắm lúc tự dưng chán không lý do, buồn vô cớ, trong lòng bức bối như có ai đang chọc giận, khó chịu căng thẳng mà không nói ra được.
Tựa vai con bạn, nghe chúng nó nói rất nhiều, từ chuyện công việc, chuyện học hành, chuyen tinh yeu . Rồi lại nói về trước đây, khi vẫn đi học, lúc đó rất hồn nhiên, gọi là ngơ cũng được. Nhìn đâu cũng thấy cuộc sống màu hồng, luôn cùng nhau sống với ý niệm ngu ngốc rằng: chỉ cần học xong, có công việc ổn định, có người chồng tốt yêu thương, rồi có gia đình nhỏ hạnh phúc và nắm tay nhau cười từ sáng đến tối.! Đấy, lúc ấy rất đơn giản, đến cách nghĩ cũng đơn giản đến đáng thương.

Sau này lớn hơn một chút, nhận ra cái cuộc sống chúng ta cùng nhau tồn tại này chưa bao giờ là dễ dàng...
Lớn lên rồi đủ thứ lo, công việc, tiền bạc, các mối quan hệ xã giao công việc, bạn bè, yêu đương..
Thế giới này thật sự mệt mỏi quá, chẳng đi đâu có thể là nơi để ta chạy trốn.. Rồi cũng luôn phải đối đầu, luôn phải cố gắng, những trận chiến trong cuộc đời luôn là: ai gan lì hơn người đó thắng!.
Cầm túi đứng dậy, thở dài một cái, bye tụi bạn sớm vì lý do " T mệt quá ".
Lững thững trên con đường về nhà, đến cái đường về hôm nay cũng thấy dài, cổng nhà hôm nay sao xa thế kia..
Bước được lên phòng, nằm ập xuống giường, nhắm nghiền mắt mệt mỏi..
Lại nghĩ, rồi ngày mai có vui không, ngày mai sẽ khác đi? Làm một giấc, chẳng muốn nghĩ nhiều, ngày mai ra sao cũng được.
Đầu lại vang câu hát:
" Ta sẽ quên ai, sẽ cho ai, đi qua cuộc đời ta "........
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét