Định mệnh sắp đặt em và anh quen nhau, ngay từ ánh mắt, nụ cười đầu tiên ấy chúng ta đã từng mặc định mình là của nhau... Và rồi cứ thế mà chúng ta bên nhau... Phải chăng điều gì đến quá nhanh thì lại dễ buông bỏ đến vậy? Hay chúng ta chẳng thể vì nhau?
Đã từng hạnh phúc phải không anh? Đã từng có những ngày muốn nói chuyện cùng nhau mãi không thôi để đến ngày hôm sau 2 đứa đi học với đôi mắt thâm quầng vì cả đêm không ngủ. Chúng ta đã từng gọi cho nhau cả tiếng hàng giờ chỉ để nhìn đối phương mà cả 2 đều im lặng. Anh đã từng hát cho em nghe hàng tiếng đồng hồ chỉ vì em muốn dù anh đang ốm. Rồi khi chúng mình lo lắng tìm nhau khi k thấy đối phương nghe điện thoại hay rep tin nhắn.
Còn nhớ không anh những kỉ niệm ấy?

Khi ấy em đã từng nghĩ rằng sẽ chẳng có gì chia cách được đôi ta. Vậy đấy! Em thật ngây thơ và khờ dại khi tin rằng trên đời này có chuyen tinh yeu nào yêu từ cái nhìn đầu tiên...
Thời gian sau đó, chúng ta không còn nhớ đến nhau như trước nữa. Bắt đầu cãi vã và nghi ngờ, dần cảm thấy những tin nhắn của mình làm người ấy mệt mỏi. Những lần nói chuyện cùng nhau đã không còn như trước nữa. Anh không còn nhẹ nhàng khi nói chuyện với em thay vào đó là sự ép buộc và khó chịu
Em chợt nhận ra, hoá ra chúng ta chưa bao giờ hiểu nhau. Tính hiếu thắng của tuổi trẻ làm chúng ta chẳng thể vì nhau, cái tôi trong em và anh quá lớn khiến chúng ta ngày càng xa nhau. Anh- 1 chàng trai lạnh lùng và không hề lãng mạn. Em - một đứa tâm hồn " ướt át". Em chỉ cần những tin nhắn quan tâm cuả anh hàng ngày nhưng anh cần nhiều hơn thế. Sau những lần cãi vã chúng ta đều im lặng và rồi chúng ta cứ kết thúc như vậy.
Em và anh chúng ta sẽ chẳng bao giờ thuộc về nhau, chúng ta sẽ mãi là những đường thẳng song song nhau. Cái tôi trong lòng mỗi người quá lớn hay thật ra chúng ta đã quá vội vàng cho một cuộc tình... Chúng ta 2 con người 2 thế giới... Có duyên nhưng lại chẳng có nợ... Yêu nhau nhưng lại chẳng thể vì nhau...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét