Thứ Năm, 14 tháng 7, 2016

Thế nào là yêu thương

Anh!!!

Anh là một chàng trai tuấn tú thông minh, nhờ tình yêu thơ ca mà nổi tiếng trên thi đàn.

Mười năm nước chảy mây trôi, anh sớm nổi danh trong thiên hạ, có ô tô có nhà có sự nghiệp có địa vị, hơn nữa lại lãng mạn đào hoa nên rất nhiều cô gái yêu anh ta, nhưng anh ta lại không rõ cái gì là chuyen tinh yeu, cái gì chỉ là thích.

Năm anh 21 tuổi thì gặp hai việc to lớn trong cuộc đời. Sự việc thứ nhất là trong bày oanh yến ấy, anh biết một cô gái hình thức không có gì nổi trội, không hiểu thơ ca, không hiểu văn học, chỉ lặng lẽ yêu anh. Cô ta chỉ là một cô gái rất bình thường, ở thành phố gần nơi anh ở. Cách quan tâm của anh chỉ là gọi điện thoại đường dài, hỏi thăm chiếu lệ, nói một vài câu bình thường. Anh biết cô ấy rất yêu mình, nhưng từ trước đến nay anh rất hờ hững, không hứa hẹn điều gì.

Việc thứ hai, xảy ra trong một đêm tuyết, người phụ nữ anh yêu nhất, mẹ anh, đột nhiên ngã bệnh rồi mất. Nhận được tin này, anh không quản mưa tuyết, thậm chí không kịp mặc thêm áo, ngay đêm hôm đó lao thẳng về quê. Trên đường, nước mắt anh giàn giụa, nghĩ đến mình chưa kịp báo hiếu mẹ thì mẹ đã ra đi. Anh túc trực suốt đêm bên linh cữu mẹ, rồi gọi điện đường dài cho cô ấy. Anh chỉ nói được một câu, mẹ anh, mẹ... đi rồi.... và nghẹn ngào không nên lời. Cô chỉ lặng lẽ thở dài rồi cúp máy.

Gần tối ngày thứ hai, tuyết càng ngày càng lớn, trong thôn tuyết dày trắng xóa, không chú ý sẽ trượt ngã. Có người mách với anh, có cô gái lạ hoắc đứng ở đầu thôn hỏi anh.

Anh chạy ra, từ xa thấy một cô gái, đó chính là người anh hững hờ, lạnh nhạt có, phần coi thường ấy. Khi ấy toàn thân cô phủ đầy tuyết, má cô bị lạnh đỏ hồng lên, tay không ngừng xoa vào nhau cho ấm. Anh vội sải bước, ôm choàng lấy cô.


Lúc đó, anh thề dù thế nào, anh cũng sẽ đem thân mình che chắn gió mưa bão tuyết cho cô suốt đời. Anh khóc, vì biết rằng mẹ ở trên thiên đường đã tặng cho anh món quà quý giá cuối cùng.

Không ai biết rằng, mấy ngày đó anh nhận được bao nhiêu cú điện thoại của các cô gái, với biết bao mỹ từ an ủi đẹp đẽ, cũng không ai biết rằng cô gái này đã vượt qua ngàn dặm để đến cái thôn miền núi xa xôi hẻo lánh nghèo đói mà mình chưa từng biết đến, khi tai họa xảy ra, ở bên cạnh anh, với những cử chỉ thuần khiết nhất của mình, đem tới cho anh sự quan tâm tinh tế, ấm áp nhất.

Yêu, chỉ trong thời khắc tai họa xảy ra, hai người dựa vào nhau mà đứng dậy. Tình yêu lớn lao như thế đấy!.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét