Có những khi chẳng còn muốn thở nữa, chẳng buồn nói chuyện với ai, cũng chẳng buồn mở lòng với thế giới. Có những ngày cảm giác cuộc sống của em thật vô nghĩa và tẻ nhạt. Mệt mỏi và không màu sắc....
Có những ngày chả buồn nói chuyện với bất kì ai. Cứ lầm lũi làm mọi thứ một mình, an nhiên không cho ai chen vào, không hé môi một lần, thậm chí cổ họng đứ đừ khàn đặc cũng vì chả mở miệng than thở với ai. Vui thì cười, buồn thì khóc. Mà có cười cũng chẳng biết vì sao vui có khóc cũng chả hiểu sao lại buồn.
Cứ vậy đó ngày qua ngày thật tẻ nhạt thật đơn độc và tự mình cảm thấy bản thân thật đáng thương. Thậm chí có lúc vội vã hết chịu được lại tìm người kia kẻ nọ trút buồn rồi nghĩ lại người tội tình gì đâu mà kéo người buồn cùng mình. Cau chuyen tinh yeu của mình cứ phảng phất trong tâm trí em
Đã lâu rồi chẳng còn xốn xang vì tận lòng này chả còn vì ai mà động đậy nữa. Chả còn vì ai mà thổn thức nghẹn lòng và cũng chẳng còn nâu nấu ôm khư khư nỗi đau vào mình. Có phải chai lì-có phải vì buồn bã giận hờn mà chả còn cảm xúc -mà vì bản thân này không cho phép em buồn được nữa. Có đợi có chờ thì mấy khi anh đã về, thương cho em ôm gọn nhớ thương mục nát, sống với nỗi nhớ đã cũ chẳng buồn quên anh.
Nguồn : truyen tinh yeu

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét